SEN TÂY HỒ

Mùa hè- mùa sen.

Từ hồi đầu tháng 7 đã đứng ngồi không yên nên đã vác máy lên Hồ Tây rồi. Nhưng ngờ đâu lạc lối (đúng ra là không biết chỗ), lại mò đến cái nơi chỉ có được mỗi mảnh đầm bé tí tẹo, với vài bông sen lơ thơ.

Continue reading

Advertisements

BỊ GIẬT DÂY CHUYỀN… HIC… HIC… HIC…

[/IMG]Vừa bị cướp giữa ban ngày…

Khoảng 17g, trên đường cao tốc An Dương Vương. Đường vắng, đang chạy khoảng 40km/h, bỗng thấy một xe đèo nhau chèn sát bên cạnh, một bàn tay tóm lấy gáy tôi. Bực mình, nghĩ bụng: "Hai tên quỷ nào? Quen hay lạ mà đùa cái kiểu vừa nham nhở vừa nguy hiểm thế này?". Chưa kịp nghĩ hết trong đầu cái câu đó thì thấy cổ phía trước bị cứa nhằng nhằng mấy cái… rồi nghe cái "cục", có cái gì đó đứt bịch khỏi cổ. Hai thằng quỷ vọt lên, thằng đằng sau vung tay thu cái gì đó vàng chóe đang lủng lẳng gọn vào lòng bàn tay một cách thành thạo. Ôi, ôi, ôi, chiếc dây chuyền của tôi…
Chính chiếc này đây. …

Continue reading

Giảng dạy theo phương pháp ghép hình (1)

Ảnh: tuanvietnam.net

Thân tặng Thu Hà!

Cô Chi dịch bài này dành riêng cho Thu Hà, chứ thực tình mà nói, cô định dùng "món gỏi", cứ vậy gửi lên, như mọi bài tiếng Anh khác. Nhưng vì Hà đề nghị, nên mới ngồi dịch. Còn phần 2 nữa, hic. 😥

Cuộc nói chuyện hôm qua rất thú vị. Cảm ơn Hà đã tặng cô phần mềm Mind Map. Chắc chắn sẽ rất hữu ích!:yes: …

Continue reading

VỀ NỀN CA KHÚC QUẦN CHÚNG KHÔNG NHẠC ĐỆM VIỆT NAM

Đặng Hữu Phúc

Nền âm nhạc Việt Nam đang có chiều hướng quay trở lùi với sự phát triển rầm rộ của ca khúc quần chúng. Còn nhớ, đã có một thời gian dài, ở miền Bắc, giới âm nhạc chuyên nghiệp của ta còn giữ được “một phương” say sưa nghiên cứu, tìm tòi, tất cả đều muốn vươn tới mơ ước viết được những tác phẩm khí nhạc, có thể giao lưu được với thế giới.

Tất nhiên, để đạt thành quả ở lĩnh vực này còn phải đầu tư chiều sâu và nỗ lực nhiều hơn nữa, cũng như cần có thời gian hàng vài chục năm. Ở lĩnh vực biễu diễn, tầm cỡ thế giới, đáng tự hào ta đã có Đặng Thái Sơn. Nhưng trong lĩnh vực sáng tác, ta không thể mang ca khúc ra để giao lưu với thế giới. …

Continue reading

BỆNH “GÀO” CỦA CA KHÚC VIỆT

Đặng Hữu Phúc

(VietNamNet) – Gào rống lên, và nhảy chồm chồm, khoe đùi khoe rốn… là thứ nghệ thuật gì vậy? Sao lại cứ liên tục xuất hiện trên các kênh truyền hình quốc gia như "Bài hát Việt", "Sao mai điểm hẹn", " Con đường âm nhạc"…

“Trong cõi người ta”, ai cũng biết và thấy rằng: những lời nói yêu thương nhất, tâm huyết nhất và sâu sắc nhất của mỗi người, là những lời nói nhỏ nhẹ, nhỏ nhẹ tới mức thì thầm, đó là khi chúng ta nói với con cái, nói với cha mẹ, nói với những người thân yêu…

Còn một khi ta phải to tiếng thì rõ ràng là đã có vấn đề, ta đã bắt đầu phải “gồng”, phải căng cứng và những lúc đó, đôi khi lý trí và tình cảm còn bị che lấp. Vậy ta có thể khẳng định rằng: gào lên, là điểm bắt đầu của sự bất lực. Nếu muốn diễn đạt một ý gì đó bằng lời nói. Khi đã phải nói rất ”to” thì cái muốn truyền cho người nghe thường lại rất “nhỏ”, hoặc chẳng có ý nghĩa gì. …

Continue reading